HH THU HOÀI:’TÔI DẠY CON CÁCH CẦM CHÂN NGƯỜI YÊU ĐỒNG TÍNH’

    0
    1.204 views

    Thu Hoài chia sẻ: “Lần đầu tiên tôi biết con trai mình thuộc giới tính thứ ba là năm nó 14 tuổi. Nó không nói với tôi mà lại tâm sự với một cô bạn của tôi rằng, nó thích con trai”.

    loading...

    Nhắc đến Hoa hậu Thu Hoài, người ta thường nghĩ ngay đến một phụ nữ công thành doanh toại làm đẹp và ăn uống.

    Nhưng ít ai biết rằng, để có được thành công trên là cả một quá khứ đau thương, vất vả của Hoa hậu Thu Hoài.

    Tại tập 18 chương trình Sau ánh hào quang vừa lên sóng tối qua (29/1), Thu Hoài đã chia sẻ về quá khứ và cuộc sống hiện tại của mình.

    Bỏ học đi làm từ sớm rồi sang Đài Loan lập nghiệp

    Tôi lớn lên trong một gia đình đầy đủ, giàu có. Bố tôi làm ở nhà máy cơ khí còn mẹ là chủ chuỗi quần áo ở chợ. Năm cấp 2, gia đình tôi bắt đầu có chuyện. Mẹ tôi khi ấy cứ đóng cửa khóc hoài. Tới khi tôi 14 tuổi, bố mẹ li dị.

    Hồi nhỏ, tôi ít có ấn tượng về bố mẹ vì họ mải lo làm ăn quá nên thường để tôi cho bà nội nuôi. Khi tôi lớn lên thì mẹ đã ra ngoài sống cuộc sống riêng. Tôi lâm vào cảnh nghèo khó, đi học phải xin từng đồng. Bà nội tôi khi ấy chẳng có tiền, phải xin cô chú.

    Tới năm lớp 12, tôi không chịu nổi nên bỏ học hoài. Cô giáo thấy vậy có xét cho tiền học phí. Nhưng được một thời gian thì nhà trường cắt hỗ trợ vì thấy nhà tôi có xe Honda nên tưởng nhà giàu. Thực ra, đó là xe của cô chú chứ tôi có gì đâu.

    Tôi thấy bà nội tội quá, sống khổ lắm. Nội thương cháu nên cứ tích từng đồng cho tôi. Thế là tôi quyết định bỏ học để đi làm hẳn.

    Tôi vẫn nhớ, hồi đó tôi ra công viên chơi bị xích đu đập vào ót chảy máu ướt cả áo mà không dám nói với ai. Tôi về nhà mà thấy mình vật vờ quá nên quyết phải thay đổi. Từ đó, tôi đi làm cho nhà hàng để nuôi các em với đồng lương ít ỏi.

    Khó khăn của tôi ngày ấy là không có ai ở bên chỉ bảo, nên cứ tuôn theo dòng đời mà trôi, thấy ai có gì thì học nấy.

    Khi tôi làm ở nhà hàng, có rất nhiều khách Đài Loan vào ăn rồi hỏi tôi có muốn sang bên đó sống không. Tôi muốn tìm cơ hội mới nên đi luôn, chẳng biết sợ gì cả.

    Bỏ Đài Loan về nước và vay tiền để xây thẩm mỹ viện

    Ban đầu qua Đài Loan, tôi khá thành công khi ban ngày đi học, tối đi làm mà vẫn mở được nhà hàng của mình. Nhà hàng của tôi bán các món Việt Nam, mà chủ yếu là phở.

    Ở bên đó, tôi gặp một người đàn ông và cứ nghĩ đó sẽ là người yêu thương mình. Nhưng ai ngờ, sau đó có quá nhiều bi kịch xảy ra mà một cô gái mới lớn như tôi không lường trước được.

    Tôi phải mất nhiều năm để vượt qua được bi kịch đó. Nguyên do là tôi không có sự chỉ bảo của gia đình nên cứ phải tự mò mà đi.

    Sau đó, tôi quay trở lại bán phở và cố gắng ăn mặc, trang điểm thật đẹp. Nhiều khách hàng thấy vậy tới khuyên tôi không nên đứng bán phở mà nên vào cửa hàng bán mỹ phẩm. Thế là tôi chuyển qua bán hàng đa cấp cho một công ty và đoạt giải bán nhiều hàng nhất chỉ trong một năm.

    Ông chủ tịch lúc lên trao giải có nói với tôi: “Cô rất giỏi và đẹp, nhưng ở Đài Loan, cô quá nhỏ bé. Đài Loan không thích hợp để cô phát huy khả năng của mình. Cô nên về nước!”.

    Nghe ông ta nói vậy, tôi quay về Việt Nam vào năm 2005 để khảo sát thị trường mỹ phẩm trong nước. Thế rồi, tôi sang lại Đài Loan, bán hết nhà đất, xe cộ để dồn tiền về Việt Nam mở thẩm mỹ viện.

    Sau 3 năm, tôi cạn vốn, phải bán chiếc xe Honda với giá 4000 đô và vay mượn thêm để làm mô hình thẩm mỹ viện mới.

    Đi thi hoa hậu vì không nhờ vả được người mẫu làm đại diện cho mình

    Thời điểm tôi làm, thẩm mỹ viện tại Việt Nam chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì thế nên tôi mới quyết tâm mang công nghệ ở nước ngoài về.

    Tôi thi Hoa hậu Người Việt Thế giới vì khi đó rất khó khăn để nhờ vả các người mẫu làm đại diện thương hiệu cho mình. Bởi vậy, tôi thử sức đi thi để tự lấy mình làm bằng chứng sống cho khách hàng nhìn thấy.

    Tôi đi thi rất vô tư nhưng cũng cố gắng hết mình. May mắn thay, ông trời cho tôi đoạt giải.

    Giai đoạn trước khi chia tay chồng, tôi khá mệt mỏi trong công việc gia đình và kinh doanh. Nhưng sau khi chia tay, tôi biết cách yêu thương, chăm sóc bản thân hơn.

    Chẳng hạn, tôi bắt đầu làm những thứ chưa làm với bản thân mình như tập thể dục, học các môn mình yêu thích. Hay trong công việc, thay vì chán nản với những khó khăn, tôi phải nghĩ tới hướng tích cực hơn là sẽ giải quyết nó như thế nào.

    Dạy con cách cầm chân người tình đồng tính

    Tôi thấy mình có chút tham lam khi làm nhiều việc, nhưng con nhiều quá nên phải nuôi chứ biết sao. Tuy tôi chỉ có ba đứa con, nhưng chúng cũng chỉ có mình tôi nuôi, không có cha mẹ, anh em hay chồng giúp đỡ. Bởi vậy, tôi phải cố gắng làm tốt mọi thứ để lo được cho con.

    Tôi có được ngày hôm nay nhờ 70% nỗ lực và 30% lo lắng. Trong quá trình kinh doanh và cuộc sống của tôi đã xảy ra nhiều bi kịch trước khi đến được thành công, không có cái gì suôn sẻ ngay từ đầu. Mỗi khi khó khăn, tôi luôn nghĩ rằng “đức năng thắng số”, nên mới nỗ lực hết mình để vượt qua.

    Con cái tôi chẳng bao giờ khiến tôi stress trong công việc. Hồi xưa, tôi một tay mở nhà hàng, một tay trông con ngay trên bàn mà vẫn thấy vui. Đến giờ, tôi khá tự hào về ba đứa con của mình.

    Ông trời đã cho mình một gia đình không hoàn hảo rồi thì mình cần phải xây dựng gia đình của mình sao cho hoàn hảo nhất có thể. Dù mọi người nhìn vào không thấy hoàn hảo, nhưng chỉ cần mình cảm nhận được nó là ổn.

    Lần đầu tiên tôi biết con trai mình thuộc giới tính thứ ba là năm nó 14 tuổi. Nó không nói với tôi mà lại tâm sự với một cô bạn của tôi rằng nó thích con trai. Tôi biết chuyện nhưng không hỏi mà phải đợi đằng đẵng suốt 4 năm, đến khi tròn 18 tuổi nó mới chịu nói.

    Nghe xong, tôi bật khóc vì thương cho bản thân mình đã không trọn vẹn rồi mà sinh con ra cũng không trọn vẹn nữa. Tôi buồn trong một tháng, nhưng rồi cũng nguôi ngoai.

    Sau đó, tôi phải dạy cho con cách cầm chân người yêu đồng tính rằng: “Con phải có tài nào đó để người ta thích mình. Vì không có gì ràng buộc ở thế giới thứ ba này nên con cần giữ người ta bằng tình cảm và tài năng của mình”.

    Đến giờ phút này, tôi chưa bao giờ hỏi con rằng vì sao con lại trở thành như vậy mà chỉ nghĩ sinh nó ra nó đã là như vậy rồi.

    Tự tin khi yêu trai trẻ kém 10 tuổi

    Tôi không hề áp lực khi yêu trai trẻ hơn mình mà còn tự tin hơn vì tôi phải có được thành công của riêng mình thì mới khiến người đàn ông đó say mê.

    Người yêu tôi là Việt kiều bên Mỹ. Anh ta gặp tôi trong một lần vô tình vào nhà hàng của tôi. Sau một thời gian nói chuyện, biết nhau, anh ta hỏi thẳng xem tôi có muốn làm bạn gái anh ta không. Lúc đó tôi đang buồn nên đồng ý luôn.

    Tới lúc hẹn hò, tôi mới biết anh ta 30 tuổi, kém mình những 10 tuổi, lại chưa có gia đình. Tôi cũng khai thật rằng mình đã li dị và có tới ba đứa con. Tôi hoàn toàn tự tin rằng mình sẽ giữ chân được anh ấy.

    Ban đầu, tôi rất chảnh vì cứ muốn xù lông để bảo vệ con mình. Tôi còn tỏ thái độ cho anh ấy thấy là đừng có vào nhà tôi để lấy của tôi bất cứ thứ gì. Nhưng anh ấy không hề giận dỗi mà chỉ bày tỏ rằng yêu tôi thật lòng chứ không phải tới để lấy tiền của tôi.

    Mỗi lần nhắc tới anh ấy, tôi thấy mình hạnh phúc tột độ. Anh ấy như một món quà mà ông trời ban cho tôi sau nhiều năm tháng bất hạnh. Anh ấy rất hiểu tôi và luôn chia sẻ mọi thứ cùng tôi.

    Loading...

    LEAVE A REPLY

    Please enter your comment!
    Please enter your name here